Giới thiệu sách chào mừng kỉ niệm ngày thành lập Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam

Chủ nhật - 14/10/2018 12:34
:                                                                         HÌNH ẢNH NGƯỜI MẸ
                                                              TRONG THƠ VIỆT NAM HIỆN ĐẠI
 
          Kính thưa quý thầy cô giáo và các em học sinh thân mến!
 
          Nhân kỷ niệm ngày thành lập Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam (20/10/2018).
Nay thư viện trường xin giới thiệu cùng  quý thầy cô và các em về Hình ảnh người Mẹ trong thơ Việt nam hiện đại được trích trong bộ sách Những tấm lòng cao cả và trong chương trình Đi tìm vẻ đẹp văn chương.     
Thưa thầy cô và các em!
          Trong bài thơ vui về phái yếu, nhà thơ Xuân Quỳnh đã viết: “Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng, bác học... hay là ai ai đi chăng nữa, vẫn là con của một người phụ nữ, một người đàn bà bình thường không ai biết tên tuổi.” Quả thật đúng như vậy. Mỗi con người đều được sinh ra từ một người mẹ. Tiếng mẹ vang lên bằng mọi thứ ngôn ngữ trên trái đất này thiêng liêng và thân thuộc biết bao. Người mẹ là cội nguồn của sự sống, là nơi khởi đầu nuôi dưỡng tình yêu. Không ai có thể so sánh được với tình yêu thương của mẹ. Hình ảnh người mẹ được hiện hữu trong các loại hình nghệ thuật, trong thơ ca nhạc họa, là nơi tiềm ẩn của lòng tin và sức mạnh, là cội rễ của mọi di sản văn hoá thiêng liêng và tinh hoa của dân tộc Việt nam. Mẹ đâu chỉ là Mẹ của riêng ta, Mẹ còn là Mẹ Tổ quốc, Mẹ nhân loại. Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết: Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi”. Chỉ một mẹ thôi mà biết bao ơn sâu nghĩa nặng, nếu thiếu vắng tình yêu của mẹ thì cuộc sống của chúng ta sẽ bất hạnh và đau khổ biết chừng nào. Mẹ không chỉ là người ấp ủ ta trong bào thai chín tháng mười ngày, mà còn là người nuôi dưỡng, chở che cho ta trong suốt cả hành trình của cuộc đời: “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con” ( Chế Lan Viên). Có thể nói người mẹ với những phẩm chất tuyệt vời: Đảm đang, tần tảo, giàu đức hy sinh, thương yêu chồng con đến quên cả chính bản thân mình... đã trở thành nguồn đề tài vô tận của thơ ca. Biết bao nhà thơ thuộc các thế hệ khác nhau đã làm thơ để ca ngợi Mẹ, tuy mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chung một cảm xúc. Đó là tình cảm yêu thương sâu nặng, lòng biết ơn chân thành tha thiết. Thật hạnh phúc khi được đọc những dòng thơ viết về người Mẹ trong suốt chiều dài lịch sử của thơ ca Việt nam hiện đại. Tiếng mẹ vang lên trong tiềm thức của chúng ta như một tín hiệu thiêng liêng của tình mẫu tử, nơi chứa đựng và lưu giữ bao điều kỳ diệu của cuộc sống. “ Mẹ ru cái lẽ ở đời/ Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn/Bà ru mẹ, Mẹ ru con/ Liệu mai sau các con còn nhớ chăng?”( Nguyễn Duy). Các con có biết chăng những nỗi niềm ấm lạnh, những đắng cay nhọc nhằn mà Mẹ phải gánh chịu để nuôi dạy các con khôn lớn thành người.: “ Bầm ra ruộng cấy bầm run/ Chân lội dưới bùn tay cấy mạ non/ Mạ non bầm cấy mấy đon/ Ruột gan bầm lại thương con mấy lần” (Tố Hữu). Hay:“Nắng mưa từ những ngày xưa/ Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan.” (Trần Đăng Khoa). Vâng tất cả chúng ta chắc ai cũng hiểu được điều đó, cho nên đã có biết bao bài thơ thể hiện niềm tri ân, sự thành kính yêu thương với các bậc sinh thành: “Đời mẹ hiền như bến vắng bên sông/ Nơi đón nhận những con thuyền tránh gió/ Như trời xanh vẫn nhẫn nại sau mây/ Con đường nhỏ dẫn về bao tổ ấm/ Con muốn có lời gì đằm thắm/ Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay.” ( Ý Nhi). Hay nhà thơ Hữu Thỉnh đã viết:“ Ngôi nhà mẹ là chiếc ga bé nhỏ/ Chúng con đến và đi trong suốt cuộc đời mình.” Cũng bởi tình yêu đó, nên dường như trong tâm tưởng của mỗi người con khi đã khôn lớn trưởng thành đều canh cánh trong lòng một niềm ân hận, một sự nuối tiếc vì những trò nghịch ngợm tuổi thơ khiến cho mẹ phải lo buồn, như Lưu Quang Vũ đã từng viết: “ Trên đời này chẳng có ai lo cho ta bằng mẹ/ Cũng chẳng có ai ta làm khổ nhiều như mẹ của ta/ Mẹ ơi nếu được sống lại tuổi thơ/ Con sẽ chẳng bao giờ mãi ham chơi trốn học.”. Có khi là một thoáng ân hận vì sự vô tình, mãi chạy theo những cái phù phiếm mà xao lãng tình cảm đối với mẹ: “ Con mê hoặc những cánh buồm phía bể/ Sau chân trời, chân trời khác càng xa/ Không biết sau lưng tóc mẹ sương nhoà/ Không biết đời người gang tay và công danh mây nổi.”( Nguyễn Sỹ Đại).
          Và có lẻ sự dày vò lớn nhất là khi mình không xứng đáng với niềm mong chờ, hy vọng của mẹ: “ Và chúng tôi, một thứ quả trên đời/ Bảy mươi tuổi mẹ mong chờ được hái/ Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.” ( Nguyễn Khoa Điềm).
          Trên cõi đời này có vô số những điều tốt đẹp, có trăm nghìn loài hoa, có hàng vạn ngôi sao, nhưng sao mẹ ta chỉ có một trên đời. Chính vì vậy nên những bài thơ khóc thương khi người mẹ qua đời thường là những lời thơ thấm thía nhất. Bao nhiêu bài thơ dâng mẹ cũng không thể lấp đầy khoảng trống hụt hẫng khi đời ta không còn mẹ nữa. Nỗi đau chia biệt tình mẫu tử không ai sánh nổi, những câu thơ thấm đầy nước mắt với một nỗi đau quặn thắt tâm can: “ Làm sao tin có thể/ Mẹ đã hoá mây trời? / Mẹ đã thành nắm đất/ Mẹ đã thành xa xôi?” ( Phạm Quốc Ca)
          Tiếng con gọi mẹ không còn nghe thấy nữa. Mọi níu giữ đã trở thành bất lực. Ngay cả những lời cầu xin chân thành da diết nhất cũng đã tan vào hư vô: Lá ngô lay ở bờ sông/ Bờ sông vẫn gió người không thấy về/ Xin người hãy trở về quê/ Một lần cuối/ một lần về cuối thôi/ Con xin ngắn lại đường gần/ Một lần...rồi mẹ hãy dần dần đi.” (Trúc Thông)
          Mẹ đã hoà tan vào đất trời, cây cỏ, vào sự sống xanh tươi. Hình bóng và tình yêu của mẹ lại được tiếp tục gieo trồng và giữ gìn trong lòng con cháu. Bởi vì: “Dẫu khi tắt nghĩ cuộc đời. Trái tim mẹ giữa đất trời còn yêu”     (Lâm Thị Mỹ Dạ)
          Thông qua hình ảnh người mẹ hôm nay, tôi xin hân hạnh giới thiệu cùng các em bộ sách: Những tấm lòng cao cả, của nhà XB Trẻ TPHCM hiện đang có trong thư viện nhà trường.
          Những câu chuyện trong bộ sách này chủ yếu xoay quanh các mối quan hệ trong cuộc sống đời thường. Đó là tình cảm ruột thịt giữa các thế hệ; sự trở lại cuộc sống của những người bất hạnh; những người sống thu mình và xa lánh mọi người; những kinh nghiệm sống của lớp người đi trước và thành đạt; là tâm trạng của những người già và khát vọng của tuổi thơ. Nhưng bao trùm lên tất cả là tấm lòng nhân ái; là tình yêu bao la của con người đối với con người, đối với thiên nhiên và loài vật. Đặt biệt là tình cảm chân thật và cảm động của các bà mẹ đối với con cái. Tôi hy vọng rằng qua những câu chuyện trong bộ sách này, sẽ phần nào nâng đỡ tâm hồn các trẻ vị thành niên nói chung và những trẻ em cơ nhỡ, khốn khó trong cuộc đời này nói riêng.
           Khi đọc qua bộ sách này, tôi hy vọng các em hãy biết quý trọng, nâng niu từng phút giây trong cuộc sống; hãy tận hưởng và giữ lại một kỷ niệm trong đời, kể cả niềm vui và bất hạnh- bởi chúng là hành trang tuyệt vời nhất cho các em, giúp các em thấy yêu đời hơn và sống vui vẻ hơn. Hãy để chúng thấm vào tâm hồn các em, làm cho các em thấy tâm hồn mình lắng lại, ngẫm nghĩ và tìm cho mình một lối sống có ý nghĩa hơn, hứng thú hơn.
Xin kính chào quý thầy cô và các em.
                                                                                                                  Thư viện
                                                                                                               Trường THCS Lê Hồng Phong

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập105
  • Hôm nay7,696
  • Tháng hiện tại140,707
  • Tổng lượt truy cập535,231
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây